Disclaimer: họ ko thuộc về mình , có thể họ thuộc về nhau ^^
Pairings: Yulsic , Taeny
Rating: [G]
Warnings:từ ng` lớn , trẻ nhỏ từ bắc vào nam ^^
Category: hài hước ? lãng mạn? tớ nghĩ thế ^^
Status: shortfic – ongoing
Summary: Chỉ là 1 câu chuyện nhẹ nhàng thôi ^^
CHAP 1
“Cái gì vậy? Cá heo kêu àh?” Jessica lờ đờ dụi mắt và đưa tay mò mò quanh giường.
*Sang phải chút nữa, chút nữa…đúng rồi!*
Chiếc Blackberry đã nằm gọn trong tay cô, Jess uể oải nhấn vào nút nghe.
“Jessi~ cậu đang ở đâu vậy?” Giọng nói sang sảng đầy năng lượng oang oang trong điện thọai.
“Hwang Miyoung, ai cho phép cậu ghi âm tiếng hét của tớ và cài làm nhạc chuông hả?” >_<
“Cậu phải tự mình trải nghiệm thì mới biết cái tiếng thét cá heo đó đáng sợ thế nào” Tiff cười khúc khích.
“…Oáp~…sáng sớm gọi tớ có gì không? Tốt nhất là nên có nếu không cậu sẽ gặp rắc rối lớn đấy “ Jess đe dọa.
“Yah, cậu còn hỏi àh? Đừng nói với tớ là cậu đã quên mất hôm nay là ngày cậu phải bảo vệ luận án tiến sĩ đấy nhé” Fany la lên.
“Áh! Cậu không nói tớ cũng quên mất” Jess bật dậy lao vào nhà tắm.
“Trời ạh, đây mà là người sắp lập kỉ lục tiến sĩ trẻ nhất àh?” Tiff than phiền.
“Nhanh lên đấy, tớ chỉ kéo dài thời gian được thêm 20’ nữa thôi ” Tiff la lên và cúp máy.
“Ah~ sao mình lại có thể ngủ quên vậy?”.
Jessica nhanh chóng sửa sọan, vơ vội áo khóac, cô lao ra khỏi căn hộ sang trọng của mình.
…
“Còn 10’ nữa, nhanh lên nào” Jess nhấp nhổm như đang ngồi trên đống lửa, cô vừa nhìn cái kim giây vô tư nhích từng chút một vừa luôn miệng giục cái đèn đỏ chết tiệt kia mau chuyển sang xanh cho cô nhờ.
Trời thật không phụ lòng người, rốt cuộc thì cái đèn xanh dễ thương đó cũng bật sáng,Jess nhấn mạnh vào ga và lao đi, cô không được phép chậm trễ thêm 1 giây nào nữa.
Chợt có ánh sáng lóe lên từ bên trái làm cô chú ý , Jessica vội quay sang.
Một chiếc xe thể thao màu cam bóng bẩy, dáng vẻ mạnh mẽ có thể khiến bất cứ tay mê tốc độ nào cũng phải dừng lại trầm trồ. Nếu là bình thường Jessica cũng sẽ nán lại ít phút để chiêm ngưỡng 1 tuyệt tác thế này và nếu có thể…cô cũng muốn được nhìn xem anh chàng đẹp trai nào là chủ của con tuấn mã oai dũng này…
Nhưng đây không phải lúc làm việc đó, làm sao Jess có thể làm thế được khi ngồi sau tay lái , gương mặt người chủ chiếc xe đang cực kì hỏang hốt còn cơn lốc màu da cam kia …đang lao thẳng vào cô?
RẦMMMMMMMMM~~
Thời gian như ngừng lại, Jessica có thể cảm thấy rõ sự chấn động khủng khiếp khi 2 chiếc xe đâm vào nhau.
Hai chiếc xe bám lấy nhau như đang khiêu vũ , chúng trượt đi và cuối cùng húc vào 1 trụ cứu hỏa ở góc đường…
…
Cái cơn lốc màu da cam rực rỡ dưới ánh nắng đó…
…là hình ảnh cuối cùng Jessica nhìn thấy trước khi gục xuống vô-lăng bất tỉnh…
…
Những người xung quanh vẫn còn bàng hòang trước những gì vừa diễn ra.
“Hệt như trong phim vậy…” Họ kinh ngạc.
“..nhưng lần này…đúng là thật rồi…”
Không ai bảo ai, những ngón tay run rẩy ấn vào phím nóng. Chiếc xe cấp cứu lên đường ngay lập tức.
....................................................
“Xin lỗi, văn phòng của bác sỹ Kwon ở đâu ạh?” Cô gái tóc nâu nhẹ nhàng hỏi với 1 nụ cười chuyên nghiệp trên môi.
“Àh, mời cô lên lầu 2 , khoa nhi” cô y tá tươi cười.
“Cảm ơn cô”
“Không có chi” – 2 người phụ nữ với nụ cười chuyên nghiệp cúi chào nhau.
“Mình đi thôi TeTe” Tiff quay sang cô gái nhỏ nhắn đang cố gỡ bàn tay âm mưu khiến cô bị hói ra.
“Cậu ấy cứ giật tóc và nhéo má tớ” Taeyeon nhăn nhó nói
Tiff khẽ cười.
“Con nít thường thích những gì dễ thương mà “
Khi cả 3 đã đứng ở cửa , Taeyeon – người vẫn đang cật lực chiến đấu quay sang Tiff hỏi.
“Cậu có chắc không đấy?”
“Cô ấy là bác sĩ nhi giỏi nhất đấy” Tiff khẽ nói và đưa tay gõ cửa
…
“Mời vào” – giọng nói trầm ấm khẽ vang lên.
“Xi..xin chào..hẳn cô là bác sỹ Kwon?” Fany lịch sự cúi chào
Người kia cũng khẽ cúi chào.
“Còn cô là cô Hwang?” vị bác sĩ tươi cười hỏi.
“Vâng, là tôi..”
Tiff ngước lên , cô khẽ giật mình . Người này là bác sĩ nhi giỏi nhất ? Cô ấy còn trẻ quá…
Người bác sĩ khẽ cười mời tất cả ngồi , cô ấy nhìn cả 3 và hỏi
“Hôm qua cô đã gọi điện hẹn gặp tôi …. Thế~ bệnh nhân của tôi đâu…” cô gái trẻ tươi cười.
“Xin lỗi cô Kwon, nhưng cô có đồ chơi dành cho trẻ em không?” Tiff khẽ hỏi.
Vị bác sĩ bối rối trước câu hỏi này , cô đưa tay về phía bức màn
“Tất nhiên là có, tôi luôn phải dỗ những bệnh nhân nhỏ của mình”
Fany quay sang Tae.
“Cậu sang kia chơi với cậu ấy đi, để mình nói là được rồi” cô khẽ nói.
“Tớ mà hói là cậu phải chịu trách nhiệm đó” Taeyeon chu mỏ kéo bàn tay vẫn đang cố giật tóc mình đi về phía bức màn đó.
Tiff cười tít mắt , cô quay sang vị bác sĩ vẫn đang ngơ ngác và nở nụ cười chuyên nghiệp.
“Cho tôi giới thiệu lại nhé , tôi là Tiffany Hwang – nhà thiết kế “ Tiff đưa tay ra , vị bác sĩ trẻ bối rối bắt tay cô.
“Trước khi ta vào vấn đề chính thì tôi mong bác sĩ sẽ xem qua những thứ này” Tiff lôi trong cái túi xách quá cỡ ra 1 xấp giấy
Vị bác sĩ đón lấy và nhìn 1 lượt.
“Gì vậy? Bằng tốt nghiệp đại học ….? Bằng khen sinh viên ưu tú nhất? Đề án tiến sĩ?…” – cô gái trẻ thật sự bất ngờ , chủ nhân những tấm bằng này chắc chắn phải là 1 thiên tài.
“Xin lỗi cô Hwang, nhưng …cô cho tôi xem những giấy tờ này để…?”
“Bác sĩ có xem kĩ chưa?” Tiff tươi cười khi thấy bộ dạng lúng túng của người đối diện, làm sao cô ấy không ngạc nhiên trước những thành tích như vậy chứ ? Nhưng điều cô sắp nói chắc sẽ còn đáng kinh ngạc hơn nữa.
Vị bác sĩ bất ngờ với câu hỏi này, cô cúi xuống xem rõ lại những tấm bằng.
“Xem nào…sinh viên ưu tú nhất, đề án tiến sĩ… khoan đã, chủ nhân những tấm bằng này… mới chỉ 19 tuổi thôi sao?” Cô gái tóc đen kinh ngạc.
Nhìn phản ứng của vị bác sĩ, Fany đóan rằng cô ấy đã hiểu ra mấu chốt của vấn đề , vậy thì sẽ dễ nói chuyện hơn … thế nhưng không ngờ vị bác sĩ lại hỏi 1 câu làm Tiff suýt bật ngửa.
“Xin lỗi cô Hwang, tôi thật sự rất nể phục tài năng của cô. Nhưng tôi là 1 bác sĩ nhi , và tôi vẫn chưa hiểu cô đến đây để làm gì?”
“Ôi trời đất ơi ” Tiff thật sự bị câu hỏi của cô gái này làm cho chấn động , cô phải đưa tay quạt quạt mới có thể bình tĩnh lại được.
“Bác sĩ Kwon, chủ nhân những tấm bằng này không phải là tôi, cô có thể xem kĩ lại chút nữa không?” Tiff nài nỉ.
Vị bác sĩ đành bất đắc dĩ làm theo , có 1 điều làm cô chú ý
“Jessica Jung ? Cô gái này vừa giới thiệu cô ấy tên Tiffany Hwang mà?” một dấu hỏi lớn xuất hiện trong đầu vị bác sĩ trẻ.
Nhìn biểu hiện của bác sĩ Kwon , Tiff khẽ thở phào , lần này thì cô ấy đã nhìn ra rồi .
Hít 1 hơi sâu , Tiff bắt đầu
“Như bác sĩ đã thấy đấy , chủ nhân những tấm bằng này không phải là tôi mà là cô ấy” Tiff chỉ tay về phía bức màn, nơi cô gái nhỏ nhắn vẫn đang cố chiến đấu với nguy cơ trở thành người hói đầu trẻ nhất trong lịch sử.
Vị bác sĩ khẽ gật đầu và hỏi.
“Ý cô là cô gái tóc nâu đó?” cô đưa tay về phía Taeyeon vì cô nghĩ … chủ nhân thiên tài của những tầm bằng này…không thể là cô gái kia được.
Fany cười nhẹ và khẽ lắc đầu còn vị bác sĩ thì hòan tòan bất động …không…không thể như thế được…
“Cô ấy đã bị tai nạn giao thông 1 năm trước và như cô thấy đấy , hiện giờ trí não của cô ấy chỉ bằng 1 đứa trẻ 7 hoặc 8 tuổi . Nên nếu có thể, tôi mong cô giúp cô ấy trở lại như xưa” Tiff buồn bã nói.
“Tôi?” vị bác sĩ kinh ngạc.
“Xin lỗi cô Hwang , nhưng tôi chỉ là 1 bác sĩ nhi chứ không phải bác sĩ khoa thần kinh , tôi không thể làm việc này được” Cô gái tóc đen vội nói
“Chúng tôi đã tìm đến những bác sĩ khoa thần kinh hàng đầu nhưng đều không có kết quả… thế nên cậu ấy …” Tiff chỉ tay về phía Tae
“nghĩ rằng nên nhờ 1 người chuyên điều trị cho trẻ em giúp đỡ. Và qua những lời giới thiệu, hôm nay tôi đến đây để nhờ bác sĩ giúp đỡ. Làm ơn hãy giúp cô ấy…” – Đôi mắt cười bắt đầu ngân ngấn nước 1 cách rất chuyên nghiệp nhìn thẳng vào vị bác sĩ làm cô ấy bối rối.
“Tôi..tôi…” vị bác sĩ gãi đầu, cô đứng dậy và đi đến kéo bức màn ra.
Nhìn gương mặt đang tươi cười rạng rỡ ấy, vị bác sĩ thở dài, cô khẽ hỏi.
“Cô ấy …bao nhiêu tuổi vậy?”
“Ưhm~ năm nay cô ấy hai mươi…” Tiff khẽ nói
“Bằng em gái tôi áh?” Vị bác sĩ kinh ngạc quay lại
“Nhưng hiện giờ cô ấy chỉ như đứa trẻ 7 tuổi thôi… nhưng là 1 đứa trẻ rất thông minh” Tiff nhỏen miệng cười , cô khẽ gọi
“Jessi~”
“Hm?” Cô gái đang nhéo má Taeyeon ngước lên
“151992 nhân với 2010 bằng bao nhiêu?”
“305503920” cô ấy trả lời gần như ngay lập tức rồi lại quay sang tiếp tục chơi đùa với cô gái tóc nâu.
“Bác sĩ thấy đấy” Tiff nhún vai tươi cười với người vẫn đang đứng há hốc miệng bất động kia.
“Ôi chúa ơi , cô ấy thậm chí còn không chớp mắt nữa” vị bác sĩ trẻ thật sự bị shock.
“Xin cho tôi..suy nghĩ 1 lát” cô gái trẻ vẫn đang không tin vào mắt mình đi nhanh về phía ghế và ngồi xuống xoa đầu.
…
“..Tôi thật sự…cần có thời gian để tìm hiểu kĩ về bệnh nhân của mình.. những cô cậu bé trước đây tôi đều phải tốn khá nhiều thời gian để tìm hiểu về chúng… mỗi đứa trẻ đều có những suy nghĩ riêng của mình chứ không đơn thuần chỉ biết ăn ngủ , chơi như người lớn chúng ta vẫn nghĩ” vị bác sĩ khẽ trình bày.
Tiff gật gù
“Vậy ý của bác sĩ là…”
“Tôi phải chơi đùa và nói chuyện , tâm sự với chúng thì mới có thể biết được chúng đang nghĩ gì, chúng lo sợ điều gì.. nhưng mà cô gái này…” vị bác sĩ nhìn về phía cô gái tóc vàng đầy ái ngại.
“Àh, xin bác sĩ đừng lo. Nhìn vậy thôi chứ cô ấy ngoan lắm…” Tiff vội nói.
“ Không..ý tôi không phải như vậy..” – không đợi vị bác sĩ kịp giải thích, Fany đã đưa tay vẫy vẫy cô gái tóc vàng lại.
“Jessi~, nói xem nào . Hôm nay ăn sáng chưa?”
Cái gương mặt tươi cười láu lỉnh ấy gật gật.
“Thế bữa sáng có ngon không?” Tiff tiếp tục hỏi.
Cô gái nhỏ le lưỡi lắc đầu và chạy đi.
Tiff đỏ mặt quay lại
“Cô ấy chỉ đùa thôi… bác sĩ đừng tưởng thật nhé…” – nào ngờ cả Taeyeon cũng lên tiếng.
“Cô ấy nói đúng rồi còn gì nữa , cậu chuyên gia chiên trứng khuyến mãi cả vỏ mà”
“Yah~” Tiff la lên , mặt cô càng đỏ thêm , ai mà ngờ hôm nay cả 2 lại kể tội cô trước mặt vị bác sĩ trẻ này chứ.
Bác sĩ Kwon khẽ cười nhìn cả 3 , ánh mắt cô dừng lại ở cô gái xinh đẹp với nụ cười trong sáng đó.
… có lẽ …cô nên thử…
Hít 1 hơi thật sâu , cô ấy lên tiếng.
“Cô Hwang , đây là lần đầu tiên tôi làm việc này , nhưng tôi sẽ cố hết sức để giúp đỡ cô ấy…” Vị bác sĩ nói với Tiff.
Mắt Fany sáng lên liền , cô bật dậy nắm tay bác sĩ Kwon lắc lắc.
“Thật vậy sao? Trời ơi , cảm ơn , cảm ơn bác sĩ nhiều lắm . Vậy là bác sĩ đã nhận lời chăm sóc cô ấy” Tiff rối rít.
“Ớh ….khoan…khoan đã… chăm sóc cô ấy…” Cô gái trẻ tròn mắt
.
“Àh đừng lo , cậu ấy là 1 đứa trẻ ngoan mà , chỉ có điều là cậu ấy khá thích nắm tóc thôi” Tiff cười tít mắt.
“Chúng tôi sẽ đến thăm cô ấy mỗi tuần .Đây là danh thiếp của tôi còn tiền ăn ở thì bác sĩ đừng lo nhé , tôi sẽ gửi đủ”.
“Ơh..” vị bác sĩ hòan tòan ngơ ngác trước cái miệng liến thoắng của Tiff.
Không 1 giây chờ đợi , Tiff chạy đến nắm tay Jess dặn dò:
“Ở với bác sĩ Kwon phải ngoan đấy nhé , không được làm phiền bác sĩ , cuối tuần tớ sẽ đem đồ chơi đến cho” Tiff cười tít mắt , cô gái nhỏ nhăn nhó chu mỏ song vẫn gật đầu.
“Ơh..” trước khi vị bác sĩ trẻ có đủ thời gian để nuốt trôi những gì Tiff vừa nói thì cô ấy đã cắp giỏ , nắm tay TaeYeon bước ra cửa.
“Tạm biệt nhé~” Tiff vẫy tay với Jess và cô gái đang đứng ngơ ngác kia.
Cánh cửa vừa đóng lại thì cả 2 đã tíu tít:
“Chồng em, cuối cùng mình cũng có không gian riêng tư rồi , mi cái nào~”
“Khoan đã Fany~ đây là bệnh viện…” – Hẳn mọi người đã hiểu vì sao 2 anh chị đến và đi như gió rồi chứ =.=
.......................................................................
Vị bác sĩ ngơ ngác nhìn từ cửa phòng đến cô gái nhỏ , cô thở dài và đi đến trước mặt cô ấy.
Cô gái tóc vàng khẽ lùi lại.
“Ai chà~ sẽ mất nhiều thời gian với cô bé này đây” cô thầm nghĩ
Nhẹ nắm lấy tay cô ấy , vị bác sĩ tươi cười nói.
“Xin chào Jessica ~ ta làm quen nhé , tên tôi là Kwon Yuri”
…...........................
“Chào cô, bác sĩ Kwon” người y tá khẽ nghiêng đầu.
Tôi cũng tươi cười chào lại cô ấy . Đến lúc phải về rồi , ngày hôm nay thật sự xảy ra nhiều chuyện quá.
Tôi đứng dậy vươn vai và thu dọn đồ đạc .
Sau khi đã sắp xếp gọn gàng mọi thứ , tôi nhìn quanh kiếm tra lại 1 lần nữa.
“Mình còn quên gì không nhỉ?” ánh mắt tôi dừng lại ở góc phòng
“Àh phải rồi… còn 1 thứ…”
Kéo tấm màn ra, tôi khẽ gọi.
“Jessica , mình về thôi…”
*lơ*
Sao vậy kìa , từ lúc tôi chào cô ấy đến giờ cô ấy hòan tòan lờ tôi , không hề đáp lại hay thậm chí quay sang nhìn khi tôi gọi.
“Jessica , không về là tôi sẽ tắt đèn cho cô ở đây 1 mình đấy” tôi gọi lớn hơn.
Cô ấy khẽ giật mình nhưng vẫn cố gắng làm như không nghe
Àh cũng có chút phản ứng đấy chứ , rốt cuộc thì đứa trẻ nào cũng giống nhau , tôi khẽ cười và tiếp tục dọa.
“Cô mà không về thì lát nữa ma sẽ đến bắt cô đấy , bọn chúng rất thích những người tóc vàng” – chà , tôi có ác quá không nhỉ ?
Cô nhỏ đưa tay lên bịt chặt tai , nhắm mắt lắc đầu nhưng nhất quyết không chịu đứng dậy , thật là cứng đầu mà!
“Tôi về 1 mình đấy” Tôi la lên , với tay tắt đèn và bước ra khỏi cửa .
Đứng bên ngòai , tôi cố tình nện chân rầm rầm để cô ấy nghĩ là tôi đã đi thật và đứng khoanh tay chờ đợi . Chẳng lẽ tôi lại thua 1 đứa trẻ 7 tuổi sao, không, tôi đã thắng những bệnh nhân ngoan cố của mình bằng cách này nhiều lần rồi mà.
… 5 phút…
… 10 phút…
Sao vẫn chưa ra vậy?
“Làm ơn đi Jessica, chỉ cần cô thò đầu ra là tôi sẽ dẫn cô đi ăn KFC mà, phần đặc biệt có cắm lá cờ thật luôn đấy” tôi nài nỉ nhưng đáp lại vẫn là sự im lặng . Cánh cửa vẫn trơ trơ.
“Tại sao cô ấy lại cứng đầu như thế chứ? Tôi đã làm gì sai nào?” tôi tức giận đi đến và nhìn vào khe cửa.
“…hức..”
Gì…gì…vậy..
Khoan đã tôi có làm gì đâu?
“..hức…hức..”
Tôi vội mở cửa chạy vào và bật đèn lên , cô gái nhỏ đang ngồi khóc nức nở trên sàn , tôi khẽ thở dài và đến bên lay nhẹ cô ấy.
“Thôi nào… tôi xin lỗi…tôi chỉ đùa thôi , không có ma thật đâu mà…” tôi nhẹ nhàng nói – cảm giác tội lỗi dâng trào.
“Thôi mà , Jessica , đừng khóc nữa…” Tôi tiếp tục dỗ dành cô gái nhỏ, cô ấy vẫn thút thít khóc, miệng lầm bầm gì đó , tôi phải ghé sát tai vào mới nghe rõ được.
“..hức..hức..Sica cơ…hức…”
Ôi trời đất ơi , tôi khẽ thở hắt ra.
Những đứa trẻ luôn muốn được gọi bằng tên thân mật , những cái tên mà chúng bíêt chỉ được dành để gọi riêng chúng thôi… Kwon Yuri ơi là Kwon Yuri , sao lại có thể quên được chứ … tôi khẽ đánh vào đầu mình.
Cô gái đang nức nở khóc đột nhiên quay sang giữ tay tôi lại , tôi ngạc nhiên ngước lên.
“…đừng…đau…” cô ấy khẽ nói , cái mặt thì xụ ra
Haz~ tôi thua rồi , thua thật rồi , khẽ xoa đầu cô ấy , tôi nói.
“Không sao đâu , tại ngốc quá nên mới bị đánh đấy” – cái gương mặt lấm lem nước mắt ấy bật cười ha hả – đúng là trẻ con , vừa khóc đấy nhưng cũng ngay lập tức cười đùa.
“Yul ngốc” cô ấy cười hì hì và đưa tay nắm tóc tôi.
“Tôi tên Yuri , Kwon Yuri” tôi gỡ tay cô ấy ra và nhắc lại tên mình – lạ thật , cô ấy biết làm những bài tóan khủng khiếp mà lại không nhớ được tên tôi àh?
“Ưhm~” cô ấy lắc đầu
“Yul” cô ấy chỉ vào tôi
“Sica” cô ấy chỉ vào mình , gương mặt nghiêm túc cương quyết bác bỏ những cái tên khác.
Haz~ thế là tôi có nick name mới rồi đấy.
“Hiểu rồi , tôi là Yul” tôi khẽ gật đầu.
“Bây giờ mình đi ăn nhé , Yul đói bụng lắm rồi” Tôi lau nước mắt và kéo cô ấy đứng dậy.
“Uh” cô gái nhỏ thích thú lúc lắc đầu – chà~ dễ thương thật đấy.
“Thế Sica muốn ăn gì nào?” tôi tươi cười hỏi.
“KFC , phần có lá cờ áh”.
Ôi trời , thôi chết tôi rồi , tôi đã nhìn thấy tiền lương của mình sẽ được rót đầy vào túi lão mập tóc bạc đó rồi đấy!
—————
Không thể tin nổi , tôi thật sự không ngờ có ngày tôi , Kwon Yuri lại phải đi xin cô nhân viên KFC bong bóng … cho 1 cô gái 20 tuổi . Những đứa trẻ còn khúc khích cười tôi chứ nói gì đến cha mẹ chúng,trời ơi là trời…
Mà cũng lạ thật, trẻ con thường thích màu sáng , nhưng khi tôi đưa cô ấy quả bóng màu cam cô ấy lại lập tức hất nó ra , tôi cố thử lại thì cô ấy khóc ré lên giữa siêu thị làm tôi suýt nữa bị bảo vệ vịn lại… Cô ấy sợ màu cam àh? (Màu cam chính màu của chiếc xe đã tông Sica đó)^^
Tôi dẫn cô ấy đến siêu thị để mua vài vật dụng cần thiết vì cô gái tên Tiffany đó đã gửi 5000$ vào tài khoản của tôi kèm lời nhắn “Tiền ăn tuần này của Jessi~nếu có thiếu xin bác sĩ nhắn để tôi gửi thêm”
Ôi trời , 5000$ cho 1 tuần áh? Cô gái này có lai lịch thế nào nhỉ? – Tôi thầm nghĩ và cúi xuống nhìn cô gái nhỏ đang vui đùa với những quả bóng kia – ăn 2 đĩa cơm no rồi nên cứ toe toét cười thế hả nhóc? – tôi khẽ xoa đầu cô ấy, cái nụ cười rạng rỡ làm người khác cũng muốn cười theo đó, thật là dễ thương mà ^^
Đôi mắt nâu to tròn ngước lên nhìn tôi rồi bất ngờ cô ấy la lên
“Yul” – tay thì chỉ vào 1 cửa hàng.
Nhóc này muốn mua gì àh? – tôi thầm nghĩ và quay sang nơi cô ấy chỉ.
“What?” – ai bảo cô ấy là trẻ con vậy? Làm gì có đứa trẻ 7 tuổi nào thích mua Victoria’s Secret chứ? :))))))))
Tôi nhăn nhó.
“Mình mua cái khác được không Sica?” còn cơ mặt tôi thì đang cố nặn ra 1 nụ cười yếu ớt.
Cô ấy chu mỏ , mặt xụ ra.
Haz~ đúng là cô ấy cần mua những thứ này, phụ trang cần thiết mà… nhưng tại sao lại là Victoria’s Secret chứ? Àh tôi không phủ nhận là nó sexy thật nhưng mà…trời ơi 1 đứa trẻ 7 tuổi cần gì sexy chứ ? Mà không 1 cô gái 20 tuổi với trí não của đứa trẻ 7 tuổi mới đúng, người chết là tôi đây này!
Thấy tôi đứng im lặng hồi lâu, cô ấy giận dỗi khoanh tay quay mặt đi , không thèm nhìn tôi nữa.
Bạn nghĩ điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Tất nhiên là tôi đành phải ủ rũ gật đầu rồi T.T
Bước vào cửa hàng , tôi khẽ thì thầm với cô nhân viên.
“Cô giới thiệu bộ nào nó… ít sexy thôi nhé , nhìn vậy chứ cô ấy trẻ con lắm . Giúp tôi nhé” – tôi thiếu điều chắp tay năn nỉ cô nhân viên đó. Tôi đã nhận lời chăm sóc cô ấy, nghĩa là cô ấy sẽ ở nhà tôi, làm sao tôi có thể chấp nhận việc 1 cô gái…xem nào… cũng nhỏ chỗ cần nhỏ và … tròn chỗ cần tròn…khoan đã , tôi đang nghĩ gì vậy? Tóm lại là làm sao tôi chịu được việc 1 “đứa trẻ” như vậy mặc đồ sexy đi qua đi lại trước mặt mình chứ?
“Dạ, em hiểu rồi” người nhân viên khá bối rối trước lời đề nghị của tôi và bắt đầu dẫn Sica vào phòng thử đồ , ráng giúp tôi nhé, tôi sẽ hậu tạ mà >.<
“Bình tĩnh nào Yuri , chỉ là đứa trẻ đó muốn mình trông giống người lớn thôi mà , 7 tuổi thì không thể hiểu sexy là gì được. Phải, chắc chắn là như vậy!” – Tôi vừa lẩm bẩm vừa cố hít thở sâu để bình tĩnh lại , thật là 1 ngày nhiều chuyện shock mà~
Khi đã thanh toán xong , tôi ngỏ lời muốn xem thử cô ấy đã mua gì thì Sica lắc đầu và giấu cái túi ra sau lưng – lại còn giấu nữa , tôi đã mua chuộc cô nhân viên rồi , đừng tưởng những gì cô mua là đồ sexy nhé hehe~.
Tôi chở cô ấy về nhà sau khi đã mua đủ những vật dụng cần thiết , đúng là cô ấy ghét màu cam thật , từ bàn chải đến cái khăn mặt đều đủ màu sắc nhưng cô ấy nhất quyết không đụng đến màu cam,tôi sẽ lưu ý việc này.
Về đến căn hộ của tôi, Sica chạy khắp nơi để khám phá nơi ở mới của mình trong khi tôi phải một mình ôm 2 túi đồ bự chảng vào . Sau khi đã tham quan xong, Sica chạy đến nói với tôi.
“Yul~ Sica muốn đi tắm” – Tôi ngớ ra khi nhớ đến nhu-cầu-tất-yếu-của-cuộc-sống : TẮM!
Thôi chết tôi rồi, tôi phải làm gì đây. Người lớn tắm cho đứa trẻ 7 tuổi là chuyện thường mà phải không? Trời ơi nhưng “đứa trẻ” 20 tuổi thì tôi phải làm sao đây???
Tôi bần thần lấy khăn và dẫn cô ấy đến trước cửa nhà tắm – tôi phải làm sao đây, làm thế nào đây?
Trong lúc Sica đang thích thú nghịch cái đồ cắm bàn chải hình mickey thì tôi lại phải tích cực suy nghĩ đối pháp cho cái tình huống nan giải này.
Sau cùng tôi đành phải miễn cưỡng chấp nhận cách…cổ điển nhất : nhắm mắt trước rồi tới đâu thì tới…
Tôi đang vừa thở dài vừa bước vào nhà tắm thì Sica đã giật phắt cái khăn và đẩy tôi ra.
“Ah~ Yul đi ra!” cô ấy la lên.
“Ơh” cái mặt tôi lúc nghe câu đó chắc phải ngố lắm.
“Sica đi tắm mà, Yul đi ra!” cô ấy nhăn nhó nói.
“Ớh, cậu… tự tắm được àh?” tôi ngơ ngác hỏi.
“Fany chỉ Sica rồi mà” cô ấy khịt mũi và đóng sầm cửa nhà tắm lại
…
Ơh?
…vậy nãy giờ tôi đắn đo suy nghĩ…vì cái gì vậy trời?
Tất cả chỉ vì cái cô gái tên Tiffany đó, cả ngày hôm nay tôi thê thảm thế này đều do cô ấy . Tôi vừa biết ơn vừa chỉ muốn lao đến bóp cổ cô gái đó. Biết ơn là vì cô ấy đã chỉ Sica tắm và bóp cổ là vì… tại sao cô ấy không nói cho tôi biết là Sica có thể tự tắm chứ? TRỜI ƠI LÀ TRỜI ƠI!
Tôi những tưởng Tiffany Hwang là người duy nhất tôi muốn giết hôm nay nhưng nào ngờ khi Jessica vừa bước ra khỏi nhà tắm thì tôi lập tức điền thêm tên cô nhân viên bán hàng (mà tôi không biết tên) vào.
Cái gì đây? Màu đỏ chói lọi , khoe chỗ cần khoe và hạn chế che chỗ cần che hết mức thế này mà ít sexy nhất đó hả? Ôi tôi điên lên mất. Bình tĩnh , nhắm mắt hít thở sâu vào nào Kwon Yuri, chỉ là đứa trẻ 7 tuổi thôi mà. Đúng rồi chỉ là 1 đứa trẻ 7 tuổi thôi mà.
Tôi hít 1 hơi thật sâu và mở mắt ra , sao tôi lại có thể ngẩn ngơ vì 1 đứa trẻ 7 tuổi được chứ? Ủa cô ấy đâu rồi? Mới đứng trước mặt tôi mà?
“Yul ah~” cái âm thanh ngọt ngào khẽ vang lên bên tai làm tôi nhảy dựng lên , cô ấy ngồi kế tôi hồi nào vậy?
“Cô..c..cậu..học ở đâu ra cái trò này vậy?” tôi lắp bắp hỏi.
“Fany chỉ Sica, Fany hay làm thế với Taeyeon lắm” – cô ấy ngây thơ nói.
Tiffany ,Tiffany… tôi đã làm gì cô mà cô bày trò hại tôi thế này chứ?
Tôi đi vào phòng và lục tung tủ đồ của mình lên , chắc chắn tôi còn 1 bộ đồ ngủ hình mickey, Jessica mà không thay đồ khác thì tôi sẽ phải nhập viện vì mất máu mất…
Tôi giúi bộ đồ mickey vào tay cô ấy và ra lệnh phải thay bộ khác , ban đầu Sica cũng giận dỗi không thèm nhìn tôi nhưng sau khi nghe tôi dụ sẽ cho cô ấy ăn kem và đọc truyện với cô ấy thì cô nhóc lại gật gật và chạy vào nhà tắm . Haz~ vậy là thoát rồi…
…nhưng mà…
…bộ đồ đó …
…“hot” thật..
Trong lúc cô nhóc đang vừa ăn kem vừa lựa những cuốn sách mà mình thích thì tôi đi relax dưới vòi sen.
“Thật là một ngày tồi tệ mà” tôi khẽ rên rỉ
Khi tôi bước ra khỏi nhà tắm thì đã thấy Sica nằm ngay ngắn tay ôm 1 quyển sách trên giường tôi rồi. Sao vậy kìa, nhà tôi có 2 phòng ngủ lận mà?
“Sica không muốn ngủ bên kia àh?” tôi chỉ tay vào phòng ngủ đối diện
“Hem…tối..hem thích…ngủ với Yul cơ…” cô ấy phụng phịu nói , tôi chỉ có thể thở dài.
“Sica muốn đọc truyện gì nào?” tôi tươi cười hỏi nhưng trong lòng thì chắc chắn đó là 1 câu truyện cổ tích , bọn trẻ thường thích những câu truyện về công chúa và hoàng tử mà ^^
Không ngờ cô ấy lại xoay bìa cuốn danh bạ điện thoại ra làm tôi bật ngửa.
Haz~ đọc hết cuốn danh bạ điện thoại này trước khi ngủ thì người gặp ác mộng sẽ là tôi mất.
Tôi cố nặn 1 nụ cười và nhẹ nhàng nói
“Mình đọc cuốn khác được không , cuốn này dày quá . Snow White thì sao?” tôi chỉ vào cuốn sách in hình nàng công chúa xinh đẹp nổi tiếng đó.
“Nhưng TaeYeon toàn đọc những cuốn này thôi” cô ấy nhăn nhó nói.
Ồh, thế mà tôi cứ tưởng cô bạn nhỏ nhắn đó là người bình thường nhất trong 3 người đấy!
“Thế Taeyeon còn đọc gì nữa nào?” tôi hỏi.
“Ưhm~ bắt trẻ đồng xanh…sa mạc…chiến tranh và hòa bình…” cô nhóc gãi đầu cố nhớ tên những tựa sách khô khan ấy.
Haz~ gì vậy trời , mai tôi phải gọi điện cho cô bạn Taeyeon đó mới được.
“Nhưng thường ai là người ngủ trước nào?” tôi tươi cười hỏi
“Taeyeon” cô ấy phụng phịu nói – dễ thương quá.
“Vậy Sica có muốn Yul ngủ giống như vậy không?”
“Hông” Sica chu mỏ còn 2 ngón tay thì cứ chọt chọt vào nhau.
“Vậy thì mình đọc cái này nhé” tôi cười nói và lấy quyển danh bạ ra khỏi tay cô ấy.
Tôi biết những lần trước Sica cố nghe những thứ chán ngắt đó chỉ vì cô ấy muốn được quan tâm thôi . Trẻ con thì đâu có hiểu những thứ khô khan này , chúng chỉ thích những câu chuyện cổ tích đầy sắc màu , muốn được quan tâm , được vỗ về , được chia sẻ mọi thứ cùng những người chúng yêu thương … vậy thì tại sao lại nỡ nhồi nhét những con số vô tri vào bộ não ngây thơ này hả Taeyeon?
Jessica vui vẻ gật đầu và kéo tôi nằm xuống , một quyển sách bìa sặc sỡ sẽ thích hơn cái bìa vàng khô khan kia mà phải không ^^
“Ngày xửa ngày xưa…” tôi bắt đầu đọc
…
Đôi mắt nâu đó dần nhắm lại còn tâm hồn non nớt thì đã hoàn toàn trôi theo dòng chảy cổ tích rồi – thật là đáng yêu quá~
Tôi đánh dấu quyển sách và đưa tay tắt đèn , cũng hơi tiếc nhỉ vì cô ấy chưa nghe được đến đoạn hoàng tử đánh thức công chúa dậy thì đã ngủ mất rồi . Biết đâu cô ấy sẽ mơ thấy hoàng tử của mình sau khi đọc hết câu chuyện thì sao? Haz~ thôi kệ đi , trước khi hoàng tử của cô ấy tới thì cứ để tôi là người bảo vệ của công chúa vậy.
“Ngủ ngon nhé công chúa” tôi thì thầm với gương mặt đang say ngủ và dần nhắm mắt lại.
“Hôm nay…cũng không phải là 1 ngày quá tồi tệ…”
“Reng~~~~~~”
…
…Oáp~…sáng rồi àh?
Tôi lờ đờ đưa tay đập vào cái đồng hồ đang réo inh ỏi nhưng chỉ nghe 1 tiếng “Oé” rồi mọi thứ chìm vào im lặng – chuyện gì vậy kìa? Đồng hồ của tôi đâu có kêu “Óe” bao giờ đâu nhỉ?
Tôi khó nhọc mở mắt để tìm xem ngọn nguồn của cái tiếng động kì lạ đó là từ đâu và …tròn mắt.
Cái gương mặt mếu máo đó đang nhìn tôi đầy ấm ức, đôi tay nhỏ bé đưa lên che đầu còn môi thì run run như sẵn sàng ré lên nếu bị đánh thêm 1 lần nữa…
“Thôi chết rồi” – tôi vội bật dậy , đôi môi nhỏ nhắn đó bắt đầu trề ra, mắt ngấn nước – chết tôi rồi…
“..hư..hức..hư..OA~..” – không để cái tiếng hét làm tôi suýt bị bảo vệ vịn hôm qua kịp phát tán , tôi vội đưa tay bịt miệng nhóc lại
Áh , con nhóc này cắn tôi >.<
“Ngoan nào Sica, Yul lỡ tay thôi mà” tôi cắn răng ráng chịu đau và đưa tay còn lại lên xoa xoa đầu cô nhóc.
Sica vẫn nấc lên từng cơn còn nước mắt thì chảy ướt cả tay tôi , hix~ chắc cô nhóc đau lắm , may mà tôi chặn lại kịp nếu không cô bé sẽ hét bể nhà tôi mất T__T
Vẫn đang xoa đầu cô nhỏ , tôi nhẹ nhàng vỗ về.
“Xin lỗi… đau lắm phải không? Yul quên mất…”
Cô nhóc nhìn tôi chằm chằm rồi nắm tay tôi kéo sang gần thái dương.
“Ở đây cơ..” nhóc nhăn nhó nói
Ôi trời, tôi chỉ có thể cười mếu và xoa xoa vào chỗ đó.
“Ừ..ừ..ở đây mới đúng , xin lỗi…Yul xin lỗi…”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét